
Bạn có bao giờ nghĩ rằng những điều mình ước mơ trong đời nó quá xa với tầm tay? Bạn đã từng bị ai nói với bạn là đừng mơ ước cao xa và hãy quay về với hiện thực để những mơ ước đó dành cho trẻ em? Đây là câu chuyện của 1 cô gái người đã từng leo lên mơ ước của mình, người sau đó đã ngã xuống vì bỏ cuộc và cuối cùng trở lại với chính mình với những gì mà cô từng mơ ước.
Vào ngày 22/12/2006, hàng triệu người rải rác các miền trong nước ngồi trước màn hình TV của mình chứng kiến những điều mà họ chưa bao giờ thấy.
Người nước ngoài đầu tiên biểu diễn chuyên nghiệp về nghệ thuật Tuồng và Chèo
Năm 2006 cô gái Úc tên là Eleanor Clapham hoặc tên tiếng Việt là Hoàng Lan đã mang con sốc cho khán giả Việt Nam sau khi cô biểu diễn múa, hát Tuồng và Chèo tại nhà hát lớn thành phố Hà Nội phát hành trên TV toàn quốc. Sau khi gặt hái được những thành công của 2 năm miệt mài luyện tập. Bổng dưng Eleanor biến mất. Để lại những thắc mắc của khán giả rằng không biết những gì đã xảy ra với cô.
Sau 4 năm ấp ủ Eleanor đã quay trở lại Việt Nam để diễn những sáng tác của mình với album của cô mang tên ‘"Trở Về" . Vào Ngày 26 Tháng 6 Eleanor sẽ diễn ở Nhà Hát Lớn cùng với dàn nhạc hiện đại và truyền thống mang phong cách mới, trẻ. Tất cả những giai điệu, trang phục, âm nhạc và múa điều thể hiện sự kết hợp giữa văn hóa phương tây và văn hóa phương đông.
Trong album này cô diễn tả những gì mà cô luôn mong muốn sáng tác, sự kết hợp giữa nhạc trẻ phương tây và nhạc truyền thống phương đông
Toàn bộ doanh thu của buổi biểu diễn sẽ tài trợ cho quỹ từ thiên giúp trẻ em đường phố KOTO ( Known one teach one.Biết một dạy một)
Nhưng Eleanor Clapham là ai? Tiểu sử của Cô là gì?
Eleanor tốn rất nhiều thời gian trong những năm đầu đời với cảm giác như người đứng trước ngã ba đường mà không biết phải về đâu. Có điều Cô biết là mình sẽ trở thành nghệ sĩ, nhưng không biết phải làm thế nào để cạnh tranh với những nghệ sĩ đàn chị, đàn anh những người dưới mắt Cô giỏi hơn nhiều, năng khiếu hơn nhiều. Năm 2005, trong khi đang chuẩn bị kết thúc bằng cử nhân đại học văn hóa của trường đại học Wollongong. Eleanor thấy tương lai của mình mờ mịt sau khi Cô rời khỏi khóa học opera, mọi người nói với Cô lạ không đủ năng khiếu cần thiết để trở thành nghệ sĩ hát opera. Cô bắt đầu tìm kiếm nhiều con đường khác nhau và may mắn thầy Cô có dịp tiếp xúc với một người nghệ sĩ người Úc gốc Việt tên là Tạ Duy Bình trong chương trình giao lưu biểu diễn Tuồng của anh tại trường nơi mà Cô đang học. Eleanor đã bị cuốn hút bởi sự uyển chuyện của những điệu múa và tiếng hát mà Cô chưa bao giờ nghe thấy trong đời. Cô biết là mình có thể học kỹ năng này sau đó sẽ giúp Cô sáng tạo ra một loại hình nghệ thuật khác biệt với những người đi trước. Khi Eleanor hỏi ý kiến từ anh Tạ Duy Bình là mình sẽ đến Việt Nam để học nghệ thuật truyền thống Tuồng thì anh nói rằng nó sẽ rất khó đối với Cô bởi trước tiên Cô phải học tiếng Việt và may mắn thì Cô có thể học được cách múa của Tuồng nhưng không bao giờ Cô có thể hát Tuồng được vì nó rất khó, thậm chí đối với người Việt Nam.
Tạ Duy Bình thừa nhận rằng anh không nghĩ là Eleanor sẽ thực hiện những điều mình nói. Anh đã đưa số điện thoại của những người ở Hà Nội nếu Cô cần sự giúp đỡ. Với sự bất ngờ của bạn bè và gia đình Eleanor lên đường đến Việt Nam tìm kiếm ước mơ của mình: Biểu diễn chuyên nghiệp về nghệ thuật truyền thống Việt Nam. Sau khi đến Việt Nam Cô sống với một gia đình nghệ sĩ chèo cô Tuyết và chú Đức. Cả 2 người không ai nói tiếng Anh. Cô Tuyết dần trở thành người mẹ thứ 2 của Cô và cuối cùng là cô giáo dạy chèo cho Eleanor. Cô bắt đầu những bài học đầu tiên với nhiều nghệ sĩ Tuồng khác nhau, không ai trong những thầy cô nói tiếng anh. Những bài học của Cô bao gồm múa, hát, biểu diễn, và múa đào, hoàn toàn khác với những gì mà Cô đã từng học. Tất cả dĩ nhiên bằng tiếng Việt.
Để vượt qua những khó khăn về ngôn ngữ. Eleanor dùng máy ảnh quay phim những gì Cô học trong ngày sau đó dành rất nhiều thời gian hàng tối để học. Cô đã trải qua biết bao nhiêu thời gian để tập luyện những điệu múa và cách hát của nghệ thuật Tuồng.
Eleanor đã kiên nhẫn và hiếu học nhưng có đối mắt với rất nhiều những động tác khó.
Ngày thứ 1
Dù tiếng Việt của Cô bắt đầu tiến bộ thêm một chút sau mấy ngày nhưng hôm nay tôi nhận ra ngôn ngữ giao tiếp quả là một vấn đề lớn, điều này cũng như với các Thầy Cô.
Cô giáo của tôi tên là Kim Huệ, rất giỏi và nghiêm khắc. Cô rất nổi tiếng ở Việt Nam trong làng nghệ thuật, tôi thật may mắn được học từ những Thầy Cô giỏi.
Cô dạy tôi một vài động tác múa căn bản ngày hôm nay và tôi thấy nó quả là phức tạp. Sau một vài lần quen động tác múa, cô giáo trở nên nghiêm khác hơn. Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng sự khác biệt ngôn ngữ đã cản trở tôi. Từ trước tới nay tôi đã rất tự tin với vốn tiếng Việt của mình những hôm nay sau bài học đã làm tôi thất vọng với mình. Tôi bắt đầu tự hỏi mình. Mình ở đây để làm gì?
Ngày Thứ 2
Sau bài học đầu tiên không được suôn sẻ Tôi đã dành rất nhiều giờ học cố gắng tập luyện những điệu múa, vì nó rất khó nên tôi đã phải xem đi xem lại qua video để tập theo cho đến khi cảm thấy mình phát điên lên. Trong bài học mới cô giáo muốn tôi múa cho Cô xem những gì Cô đã dạy. Lần này tôi tự tin hơn và múa đúng như những gì đã học. Sau khi xem tôi múa cô cười và tin tưởng tôi hơn. Tôi nghĩ răng Cô thèm cảm thấy được sự đam mê cuồng nhiệt và tôi sẽ không làm cho Cô thất vọng.
Eleanor ngày học một chậm hơn, giỏi hơn. Cô dành toàn bộ thời gian sau giờ học tập luyện với những bài học của mình và sự tiến bộ của Cô đã chiếm được sự thiện cảm của các Thầy Cô
Sau 2 năm miệt mài rèn luyện, kỹ năng của Eleanor bắt đầu tiến bộ và Cô bắt đầu có sự chú ý của báo chí, đài và truyền hình. Cô bắt đầu gặt hái những thành công sau một thời gian dài miệt mài tập luyện. Cô biểu diễn live show của mình tại Nhà Hát Lớn Hà Nội, phát hành trên TV toàn quốc và nước ngoài gồm Mỹ, Pháp, Đức, Thái Lan và thậm chí nước Úc nơi mà Cô sinh ra và lớn lên. Sau khi biểu diễn trích đoạn Chèo nổi tiếng Thị Màu Lên Chùa trên VTV4 Cô bắt đầu có cái tên là Thị Màu tóc Vàng. Cô đã được mời tham gia biểu diễn tại hội nghị APEC, hai đêm giao thừa với NSUT hài Xuân Hinh. Từ một người nước ngoài xa lạ đi lại quanh khu văn công Mai Dịch trở thành gương mặt quen thuộc với cái tên Thị Màu tóc vàng đối với mọi người. Cô vinh hạnh có sự tài trợ của Bộ Văn Hóa Thông Tin, Nhà Hát Tuồng Việt Nam, Nhà Hát Chèo Việt Nam, công ty TRG International, Báo An Ninh Thế Giới, khách sạn Melia
Sau những thành công này mọi người ai cũng nghĩ răng Cô sẽ rất hạnh phúc với mình. Những sau những thành công và những tràng vỗ tay của khán giả khi màn hình khép xuống Eleanor bắt đầu phải đối mặt với những áp lực dẫn đến sự gục ngã của mình.
Tôi đã làm việc làm việc và làm việc. Và không bao giờ dành thời gian để nghĩ ngơi, tôi đã dành toàn bộ sức lực của cơ thể và tinh thần và sự đam mê của mình và tôi đã có được những sự chú ý của mọi người và những lời mời cho những buổi biểu diễn. Nhưng tất cả những sự thành công đột biến này xảy ra với tôi. Đó là một điều không đoán được và tôi không biết phải làm thế nào. Nó rất khó để giải thích những gì đã xảy ra trong tôi nhưng tất cả tôi có thể nói là tôi đã quá nghiêm khắc với bản thân mình, đòi hỏi hơn từ bản thân và cuối cùng dẫn đến sụp đổ.
Bề ngoài Eleanor là những thành công nhưng bên trong Cô cảm thấy mình như là một điều thất bại. Thay vì tiếp tục vươn lên trên sự thành công của mình Cô đã chọn con đường quay trở lại quê nhà Úc. Tất cả Thầy Cô và mọi người ngạc nhiên với sự biến mất đột xuất của Cô. Sự sụp đổ tinh thần đã kiên Cô từ bỏ tất cả.
Điều này, tôi nghĩ đây là thờì điểm thấp nhất của đời tôi. Nếu ai đó hỏi tôi tại sao tôi rời bỏ Việt Nam tôi chỉ biết khóc và nói tôi không biết tại sao tôi cảm giác hụt hẫng, không lối thoát. Tôi từ một người nổi tiếng ở Việt Nam đến một người bồi bàn tại nhà hàng ở Sydney làm nghề pha cafe. Không ai biết và quan tâm đến những thành công của mình. Cảm giác như cuộc đời này chẳng có ý nghĩa gì.
Eleanor làm việc và suy nghĩ trong suốt một năm, thử làm những việc khác nhưng không có gì mang đến cho cô niềm vui và say mê. Cuối cùng Eleanor quyết định quay trở lại trường đại học để tìm kiếm 1 nghề mới. Nhưng trước khi bắt đầu làm điều đó, điều huyền bí xảy ra.
Tôi nhận được email của 1 đạo diễn người Singapore. Anh ta nói rằng anh đã đọc nhiều bài viết về Eleanor trên internet, anh ta bắt đầu dựng một vở diễn và muốn tôi bay sang Singapore để biểu diễn, toàn bộ vé máy bay và khách sạn anh ta sẽ trả. Lúc đầu tôi không tin vào điều này, nhưng khi nhận được vé máy bay thì tôi rất vui. Sau suốt một năm loay hoay với nhiều dự định khác nhau và điều này xảy ra, giống như ai đó nói với tôi rằng đừng từ bỏ quá sớm, rằng tôi vẫn còn món nợ với mình, nó cho tôi suy nghĩ đến những gì mình thật sự mơ ước. Sau khi biểu diễn tại Singapore trên đường về quê tôi ghé thăm Việt Nam. Tôi dạo chơi trên phố phường Hà Nội và tôi nhận ra tại sao mình rời Việt Nam và tôi thực sự muốn làm gì với cuộc đời mình.
Tôi đã cố gắng rèn luyện để hoàn hảo nghệ thuật truyền thống như những người nghệ nhân mong muốn và bảo tồn, nhưng để làm gì? Tôi có thể làm gì với những điều mình đã học? Tôi biết rằng tôi không muốn từ bỏ tất cả những gì mình đã học vì đó quả là một sự phung phí. Nhưng tôi cũng không muốn quay trở lại quá khó khăn về sự nghiêm khắc với bản thân trong một nghệ thuật đặc sắc này. Tôi phải tìm ra con đường mà tôi có thể dùng những gì tôi đã học sau đó sẽ tách ra những tác phẩm nghệ thuật của chính mình. Đây cũng là tất cả những gì mà tôi từng mơ ước từ khi con bé. Trở thành nhà viết nhạc. Vậy tôi quay trở lại Úc và bắt đầu bắt tay vào làm việc.
Tôi đã dành nhiều tiếng nghe lại những thu âm tất cả các bài học khi ở Việt Nam. Tôi muốn sáng tác nhạc sử dụng những gì mà mình đã học tại Việt Nam cũng một lúc kết hợp với những gì mà trái tim mình muốn sáng tác. Tôi muốn sáng tác một thể loại nhạc cổ truyền kết hợp với hiện đại, nhạc trẻ.
Tôi viết những bài hát từ trái tim mình ra, qua những chặng đường mà tôi đã đi qua, bao gồm đau khổ, mất mát, không định hướng, không biết đi về đâu, thức tỉnh, nhận ra mình muốn gì, tình yêu, hạnh phúc, hy vọng và run sợ. Tất cả từ trong trái tim tôi.. trong từng nốt nhac.
Eleanor hiện biểu diễn hàng tuần cho những đám cưới của cộng đồng người Việt và biểu diễn những tác phẩm của cô ở các club khác nhau.
Sau 1 năm 6 tháng miệt mài sáng tác và biểu diễn. Eleanor mơ ước cuối cùng đã trở thành hiện thực. Eleanor quay trở lại quê hương thứ 2 của cô Việt Nam. Lần này để thu âm những tác phẩm mà cô sáng tác. Cô làm việc với rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng tại Việt Nam trong đó có con gái của Cô Tuyết tên Hương Sao.
Tôi muốn sử dụng nhạc cụ của Việt Nam trong thu âm của mình, những nghệ sĩ này chuyên về nhạc truyền thống và hiện đại. Tôi rất may mắn được làm việc với những nghệ sĩ này.
Ngày 26 Tháng 6 năm 2010 tất cả mơ ước của Cô sẽ thành hiện thực. Eleanor sẽ diễn ở nhà hát Lớn Hà Nội , hồi hộp chờ đợi buổi biểu diễn mà Cô tin là mình sẽ không làm cho khán giả thất vọng. Trong buổi biểu diễn này Eleanor sẽ biểu diễn 12 tác phẩm mà Cô đã sáng tác, biểu diễn cùng với ban nhạc Hương Sao. Trong đó Eleanor có biểu diễn múa trống, quạt, cờ và múa kiếm. Tất cả cũng kết hợp với giọng hát của Cô dưới sự cổ vũ của khán giả.
Dù cho tất cả sáng tác của tôi viết bằng tiếng Anh nhưng tôi sẽ dịch một bản sang tiếng Việt đặc biệt cho buổi biểu diễn này, Tôi muốn khán giả hiểu được những gì tôi muốn nói thể hiện quá những tác phẩm của mình.
Tôi thật sự tin rằng, với cả trái tim mình, rằng chúng ta có thể đạt bất cứ điều gì mình mơ ước và mong muốn. Chỉ có điều rằng mình phải vượt qua khó khăn, vượt qua chính mình với niềm đam mê và khát khao cháy bỏng của mình muốn làm một điều gì đó trong đời.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? vui lòng kích vào đây blog của Eleanor








